Vợ chồng tôi tuy không mạnh về kinh tế, nhưng tình cảm lại rất tốt. Dù đã hôn phối 3 năm, có 2 mặt con nhưng Phong cực chiều chuộng vợ. Tan làm, anh tức thì trở về để phụ vợ trông con rồi cơm nước. Những ngày lễ, anh không có nhiều tiền để dẫn tôi đi nhà hàng sang thì vẫn tự nấu mâm cơm ngon, cầu kì. Và món quà tuy nho nhỏ nhưng đủ khiến tôi cảm nhận anh là người thấu hiểu vợ, quan sát từ thứ nhỏ nhất của vợ.
Ví dụ hồi tôi mới sinh đứa đầu xong, anh tặng áo ngực và bảo: "Từ hồi vợ sinh xong toàn "thả" với lại dùng áo mỏng chẳng lên được dáng. Chồng mua mấy cái mới để vợ mặc khi đi ra ngoài cho đẹp."
Có lần anh mua cho tôi bộ dầu gội trị rụng tóc, hóa ra vì anh quét nhà, phát hiện ra rất nhiều tóc rụng của vợ.
Mỗi lần phải đi công tác đâu xa là y như rằng Phong than nhớ vợ, nhớ con ầm lên. Bạn bè còn hay trêu tôi, có chồng như như thêm 1 đứa con nữa vậy, bám chặt không rời. Trong khi tôi đỏ mặt cười gượng thì Phong chẳng hề ngại ngùng, anh còn hùng hồn tuyên bố: "Vợ không nhớ đi nhớ em láng giềng à? Mà vợ phải thế nào thì mới khiến chồng say như thế chứ, vợ nhỉ!"
Và có một điểm nữa, hai vợ chồng tôi cực hòa hợp chuyện chăn gối. Tôi tin rằng nguyên tố này chiếm tới 80% hạnh phúc của cuộc hôn nhân. Vậy nên, dù kinh tế còn nhiều khó khăn, nhưng tôi vẫn cảm thấy khá hài lòng với cuộc sống ngày nay: Chồng chiều, 2 con nói trộm vía ít ốm đau, cha mẹ 2 bên ủng hộ và đỡ đần.
(Ảnh minh họa)
Hôm mới rồi, Phong phải đi công tác 1 tuần. Thực ra công việc của anh phải đi thẳng thớm cũng là lẽ thường. Nhưng chưa khi nào tôi mảy may nghi ngờ anh bắt nhân tình bên ngoài hay che giấu lương. Tôi có niềm tin tuyệt đối vào chồng mình.
Suốt thời kì Phong vắng nhà, ngày nào anh cũng gọi video cho mấy mẹ con. Mỗi lần thế lại dặn dò 3 mẹ con đủ thứ. Cảm giác vẫn tất tưởi như anh vẫn đang ở bên cạnh vậy.
Tới ngày anh về, cả gia đình vui như Tết. Tối ấy, chờ mãi 2 con mới ngủ, Phong đã ôm chầm lấy vợ. Sau đó, chúng tôi lao vào cuộc ái ân sau cả tuần xa rời.
Đang lúc cao trào, bỗng anh giật thột và đạp bay tôi xuống giường. Phải nói cú đạp ấy lực không hề nhẹ. Tôi đau đớn, bất ngờ, khó hiểu, tức giận, ngại ngùng,... quơ những xúc cảm ấy đều hiện diện trong tâm khảm tôi lúc bấy giờ.
Tôi đau quá, nhưng không thốt lên lời, chỉ ú ớ: "Anh, anh" mãi trong miệng. Tới khi tôi bắt đầu lồm cồm bò dậy thì Phong đã vội ra đỡ. Tôi tức chỉ muốn ăn tươi nuốt tươi ông chồng, hất tay anh ra nhưng anh cứ giữ chặt, bảo:
- Thôi chết, anh xin lỗi, em có sao không?
- Anh để tôi đạp từ giường xuống xem có sao không?
- Anh... Anh xin lỗi. Nào, đưa đây anh xem nào! - Phong tỏ vẻ ăn năn, cầm tay vợ vừa xoa xoa, vừa thổi. Trông anh thật tôi vừa tức vừa buồn cười.
- Anh thôi đi. Không cần! Vừa đấm vừa xoa à? Đạp người ta ngã bay xuống đất rồi còn thổi cho làm gì?
Mặc cho tôi tức giận, mãi 1 hồi lâu sau Phong mới ngại ngùng nói lý do:
- Anh chợt nhớ ra mình chưa dùng bao cao su. Anh sợ em mắn thế, lại thêm đứa nữa thì khổ! Vợ chồng mình đã lỡ kế hoạch 1 lần là đủ rồi! Anh cũng muốn em giữ giàng sức khỏe chứ không phải chỉ có ăn rồi đẻ đâu.
Tôi nghe anh nói thì phì cười. Nghe thì cũng hợp lý đấy, thế nhưng đâu cần phải phản ứng dữ dội như thế. Nhưng tôi cũng nguôi, vì suy cho cùng Phong đang rất lo lắng cho tôi đấy thôi. Đó cũng được coi là sự cố đáng nhớ trong "chuyện chăn gối" của 2 vợ chồng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét