Con nhớ mẹ mà mẹ mỗi năm chỉ về thăm con 1 lần
Loay hoay phía sau bếp để nấu cơm trưa, bà Lý Thị Cho (65 tuổi, ngụ ấp Sơn Ton, xã An Thạnh 2, huyện đảo Dung, tỉnh Sóc Trăng) chốc chốc lại chạy ra sân trông chừng đứa cháu ngoại đang tấp tểnh bước đi trên đôi chân giả.
Cách đó vài bước, hiếu hạnh cố dùng sức đẩy người về phía trước, dù di chuyển rất khó khăn nhưng lúc nào cô bé "chim cánh cụt" cũng nở nụ cười lạc quan bởi mơ ước có được một vài chân giả của em đã trở thành hiện thực.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, hiếu hạnh reo lên sung sướng rồi chỉ tay xuống đôi chân giả, hồ hởi khoe: "Con có chân giả để đi rồi, con có chân rồi, không cụt như trước nữa", rồi cười lên sung sướng.
Hiếu Thảo náo nức trò chuyện cùng mọi người
Hiếu Thảo không may mắn như những đứa trẻ khác khi vừa chào đời, thân em đã bị khiếm khuyết, không có bộ hạ. Mọi người gọi em là cô bé "chim cánh cụt" khi suốt ngày chỉ biết lăn qua lăn lại một chỗ. Năm Hiếu Thảo vừa tròn 1 tuổi, bố em bị tai nạn liên lạc rồi tắt thở, một năm sau mẹ hiếu hạnh cũng đi lấy chồng mới rồi sinh con, em được ông bà ngoại nhận về nuôi dưỡng từ đó đến nay.
Nhờ sự tương trợ của các mạnh thường quân, hiếu hạnh được lắp chân giả, tuy nhiên việc chuyển di còn gặp nhiều khó khăn.
Nhìn thấy đứa cháu gái đang chũm từng ngày để tập đi, bà Cho không cầm được nước mắt. "Con bé bị khuyết tật từ lúc mới lọt lòng mẹ, có tay có chân gì đâu, suốt ngày chỉ biết lết đi như vậy. Giờ mọi người cũng thương yêu con bé nhiều lắm rồi, chứ trước kia cứ bàn tán này nọ, tội nó lắm", bà Cho nghẹn lời.
Ngoài đi học, Hiếu Thảo ở nhà còn phụ ông bà ngoại quét nhà, rót nước, làm được quờ mọi việc.
Dù không có tay, có chân nhưng Hiếu Thảo vẫn tự mình làm được tuốt luốt mọi thứ từ việc ăn uống, đi học đến cả quét nhà phụ giúp ông bà ngoại. "Con bé ngoan lắm, sáng đi học rồi về nhà học bài, có con bé vợ chồng tui cũng đỡ buồn. Năm ngoái mọi người biết đến hiếu hạnh nhiều hơn, rồi con bé được lắp chân giả để tập đi lần, cuộc sống của gia đình tui cũng đỡ hơn trước nhiều lắm", bà Cho xúc động nói.
Ngồi trong lòng bà ngoại, hiếu hạnh cố đưa đôi tay cụt ngủn xoa lên khuôn mặt ngoại rồi thỏ thẻ nói: "Con thương ngoại nhất!" Có lẽ trong tâm thức của một đứa trẻ lên 9, ngoại là người đã nuôi nấng, bảo ban em để bù đắp lại sự thiếu thốn tình thương của cả cha lẫn mẹ.
Điều dễ dàng nhận thấy ở cô bé "chim cánh cụt" là nụ cười luôn ranh con trên khuôn mặt.
Khẽ quệt nước mắt, cô bé 9 tuổi ngập ngừng: "Mẹ con đi làm Bình Dương, giờ mẹ có chồng, có em nữa rồi. Một năm mẹ mới về thăm con 1 lần, con nhớ mẹ lắm mà mẹ không có về với con…".
"Có lần con hỏi ngoại sao mẹ sinh con ra cụt tay cụt chân mà em con (con của mẹ hiếu hạnh với chồng sau) lại không bị gì hết, bà ngoại không có đáp chỉ biết ôm con khóc. Giờ thì con biết rồi, vì con là chim cánh cụt, cánh cụt thì tuỳ thuộc con sẽ không giống mọi người. Con nhớ mẹ lắm, con chỉ muốn mẹ về chơi với con nhiều hơn rồi hãy đi làm", hiếu hạnh tâm can.
"Mấy bạn nói con cụt tay cụt chân mà cũng đi học"
Kể từ ngày được lắp đôi chân giả, hiếu hạnh cho biết dù rất đớn đau mỗi khi tập đi nhưng em luôn núm để sau này có thể tự bước đi bằng chính đôi chân của mình, không bị mọi người xọc nữa.
Kể từ lúc bố mất, dù rất nhớ mẹ nhưng hiếu hạnh không dám nói vì sợ ông bà ngoại buồn, em chỉ ước mẹ có thể về thăm em nhiều hơn.
"Lúc trước con đi học, có bạn không thích chơi với con vì nói con cụt tay cụt chân. Bạn ấy còn nói con đi học làm gì, con buồn với mặc cảm lắm, con đi méc thầy. Giờ các bạn thích chơi với con rồi, được đi học con vui lắm", vừa nói hiếu hạnh vừa nắn nót viết từng chữ trên cuốn tập mới.
Mặc dù không có được đôi tay lành lẽ nhưng Hiếu Thảo viết chữ rất đẹp, em còn đạt giải cao trong các kỳ thi vở sạch chữ đẹp khiến không ít người bất ngờ. Để học chữ, mỗi ngày hiếu hạnh nhờ ông ngoại chở đến trước cổng trường rồi tự nhấc từng bước trên đôi chân cụt để đi vào lớp. Lúc đầu, Hiếu Thảo mang chân giả để đến lớp nhưng vì trong giờ ra chơi, các bạn giỡn vô tình đụng trúng, em hay bị té ngã nên sau này em chỉ dám mang chân giả để tập đi trong nhà.
mong ước của cô bé là được trở nên thầy thuốc, em muốn sau này đi làm kiếm tiền để nuôi lại ông bà ngoại già yếu.
"Con rất thích đi bằng chân giả nhưng mỗi lần tập đi nó đau lắm. Con chịu được, con không muốn mọi người gọi con không tay, không chân nữa. Trong nhà, con thương ông bà ngoại nhất vì ngoại tắm rửa cho con, cho con ăn cơm, đi học mỗi ngày…", nói về mơ ước của mình, Hiếu Thảo nhanh nhảu:
"Con ước sau này được làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người, chữa bệnh cho ông bà ngoại của con. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này đi làm kiếm tiền nuôi ông bà ngoại".
Để nuôi mơ ước làm bác sĩ, mỗi ngày Hiếu Thảo cùng ông ngoại vượt qua 4km đường làng để đi đến trường với chiếc ba lô nặng trĩu. Với em lúc này, việc được đi học, gặp thầy, gặp bạn là niềm vui lớn nhất mà em nhận được.
"Con thích đi học lắm, bà ngoại nói đi học giỏi thì sau này mới làm thầy thuốc được. Học giỏi con sẽ đi gặp mẹ, con nhớ mẹ mà giờ không biết đi gặp mẹ ở đâu. Con ước mỗi năm mẹ về thăm con nhiều hơn, con thương mẹ lắm…", Hiếu Thảo thỏ thẻ.
Ngồi bên cạnh cháu gái, ông Trần Văn Nở (65 tuổi) cho biết dù ngày nay, cuộc sống của gia đình ông đã đỡ vất vả hơn trước nhưng chỉ sợ một ngày, ông bà mất đi, không ai lo âu cho Hiếu Thảo.
Ngoài mơ ước trở nên bác sĩ, Hiếu Thảo cũng muốn mọi ý trung nhân thương em nhiều hơn, không còn xa lánh, trêu nữa.
"Số con bé khổ, từ nhỏ đã không có bố, mẹ lại có gia đình khác. Trước vợ chồng tui cũng vất vả lo cơm nước, ăn học cho con bé, giờ mọi người ủng hộ cũng cất lại được cái nhà, có số vốn nho nhỏ để chăn nuôi. Con bé cũng có được chân giả để đi, nhưng khó khăn lắm. Chỉ mong con bé mau lớn để có thể tự trông nom được cho mình, chứ ông bà đâu thể sống mãi với nó được", ông Nhở tâm tư.
Ngồi cạnh bên ông ngoại, Hiếu Thảo cho biết sẽ thay học thật giỏi, không làm ông bà phiền lòng.
có nhẽ vì qua những mất mát khi bố mất sớm, mẹ cũng có một tổ ấm mới, dù bị khuyết thiếu về thân thể nhưng Trần Thị Hiếu Thảo vẫn mạnh mẽ vượt qua tất bằng một nghị lực, khát vọng sống phi thường.
Nụ cười oắt con, luôn tin vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống, hình ảnh hiếu hạnh vẫn từng ngày thập thễnh bước đi với đôi chân giả, vẫy đôi tay cụt ngủn chào mọi người đã tiếp thêm động lực, niềm tin cho rất nhiều người.
Luôn kiêu hãnh về em, cô bé "chim cánh cụt" Trần Thị hiếu hạnh!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét