Thứ Tư, 11 tháng 3, 2020

Thấy cọc tiền tôi để quên trên bàn, em chồng vội rút ngay vài tờ nhưng sau đó phải sượng mặt trả lại không thiếu một xu

Tôi mới sống cùng em chồng một tháng thôi. Trước đó cô ấy ở quê, thỉnh thoảng mới lên chơi vài bữa. Nửa năm trước, em chồng tôi lên thành phố làm việc. Chỗ làm lại gần với nhà chúng tôi, nên, tôi đã mở lời rủ em chồng về nhà mình sống cho có người có tiếng.

Thật ra trước khi sống cùng nhau, tôi cũng xác định chắc chắn cuộc sống sẽ bị thay đổi, thậm chí là xáo trộn. Em chồng tôi không phải người thực thà. Đã vậy còn giảo hoạt và vật chất lắm. bấy lâu em chồng đi chợ, tôi đưa tiền nhưng chưa hôm nào về trả tiền thừa. Nghĩ chẳng đáng bao lăm nên tôi cũng bỏ qua.

Tối qua, tôi bỏ vào ngăn kéo bàn điểm trang 100 triệu để chiều nay đi gửi tần tiện . Vì tính hay quên nên mới cất ở nơi dễ nhớ. Cũng bởi vô tư lự nên sáng nay ra khỏi nhà, tôi không khóa cửa phòng mình lại. Đến chiều mang tiền ra nhà băng đếm lại thì chỉ còn mỗi 97 triệu.

Lúc đầu tôi tưởng có trộm, nhưng trộm đã vào thì mang cả chứ ai lại lấy có 3 triệu. Tôi về nhà hỏi em chồng xem có ai vào chơi không, cô ấy chẳng tỏ ra bất ngờ mà còn tỉnh bơ đáp: "Chẳng ai vào cả. Mà có khi chị đếm nhầm, 97 lại nghĩ 100 thì sao". Thấy bộ dạng lấm lét của em chồng, tôi bắt đầu ngờ. Số tiền ấy là tiền người ta trả nợ, hai bên đã đếm lại rồi làm sao mà sai được?

Thấy cọc tiền em để quên trên bàn, mẹ chồng vội vồ lấy, thế mà chỉ sau một cuộc điện thoại, bà sượng mặt trả lại không thiếu một xu - Ảnh 2.

May mắn là sau đó em chồng tôi cũng tự nguyện trả lại không thiếu một xu. (Ảnh minh họa)

Vì sợ tình cảm chị dâu em chồng rạn vỡ, tôi không dám hỏi thẳng. Cuối cùng đành tương kế tựu kế, trước mặt cô ấy, tôi ra cái điều rút điện thoại gọi ngay cho chồng dặn: "Em mất tiền, anh về mở cái camera giấu kín của nhà mình ra để mang lên báo công an".

Em chồng chưa ở được bao lâu nên nghĩ nhà tôi lắp camera thật. Vừa thấy tôi cúp máy, cô ấy ra chiều choáng váng đau đầu rồi chạy vội vào phòng. Lát sau liền cầm ra 6 tờ 500 nghìn nói: "Ôi chết, em chưa già đã đãng trí mất rồi. Sáng nay em có việc cần tiền mà quên gọi cho chị. Nãy giờ em cứ đinh ninh trả cho chị rồi đấy chứ".

Nghe lý do của em chồng, tôi vừa buồn cười lại vừa giận. Chỉ có con trẻ mới tin là một thanh niên trẻ khỏe bị mất trí đến nỗi lấy tiền mà không nhớ nhắc chị dâu. Nhưng may mắn là sau đó em chồng tôi cũng tự nguyện trả lại không thiếu một xu.

Có điều sau chuyện này, tôi càng mất niềm tin đối với em chồng. bây chừ sống cùng nhưng tâm trạng tôi cứ phải phòng ngừa. Còn muốn em chồng ra ngoài thuê trọ cũng chẳng tìm được lý do. Hay tôi cứ nói khéo với chồng, để anh thuyết phục cô ấy ra ngoài sống?

(nguyenkimchi32...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét