NHỮNG chiến sĩ BIÊN PHÒNG ĐẮP ĐÁ LÀM GIƯỜNG, ròng NƠI biên giới CHỐNG DỊCH CORONA
Trước những diễn biến phức tạp của dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới virus corona (nCoV) gây ra, từ nhiều hiện tại, dọc tuyến đường biên giới Việt - Trung tại Lạng Sơn dài 253 km, các đội viên lính biên phòng đã bền chí "ăn lán, ngủ rừng", ngày đêm canh gác, ngăn chặn các hoạt động xuất nhập cảnh trái phép trên biên giới, cũng như chống buôn lậu, chuyên chở gia súc, gia cầm bảo đảm an toàn vùng biên.

Bộ chỉ huy biên phòng tỉnh Lạng Sơn đã thành lập 85 tổ cơ động, lán trại nhằm ngăn chặn các hoạt động xuất nhập cảnh trên biên cương, cũng như chống buôn lậu, tải gia súc, gia cầm đảm bảo an toàn vùng biên. Đội biên phòng cửa khẩu quốc tế hữu hảo đã triển khai 11 lán dã chiến (10 lán trực và 1 lán cách ly nếu phát hiện người có dấu hiệu bị bệnh) nằm tản mác dọc đường mòn biên cương huyện Cao Lộc, Lạng Sơn. Trong thời điểm dịch corona diễn biến phức tạp, việc ngăn chặn hoạt động xuất nhập cảnh trái phép càng trở nên cần thiết. Các đội viên biên phòng trực 24/24, "ăn gió nằm sương" suốt từ trước Tết Nguyên đán đến nay.


Những ngày "ăn gió nằm sương", kê đá làm giường
Những ngày đầu tháng hai, nhiệt độ miền Bắc giảm mạnh.
Ở vùng núi Lạng Sơn, chỉ chớm qua 17h, trời đã tối sầm sì, cái lạnh rét buốt chạm đến tận xương.
"Các anh phóng viên từ Hà Nội chắc chưa quen được vì lạnh ở vùng này khắc nghiệt hơn thủ đô rất nhiều. Chúng tôi ở đây một tháng nay rồi mà nhiều đêm còn sợ cái nhiệt độ ấy", thiếu tá Hoàng Đức Thiện - Đội trưởng Đội vũ trang, đồn biên phòng Cửa khẩu quốc tế Hữu Nghị, Lạng Sơn vừa rảo bước trên con đường mòn khấp khểnh dẫn lên lán trại vừa san sớt.

Những chiếc lán dã chiến - nơi anh Thiện và đồng đội tập kết để thực hiện nhiệm vụ nhiều hiện tại nằm chênh vênh ở lưng chừng núi. Con đường dẫn đến khu lán dã chiến "gần nhất, dễ đi nhất" cũng đã đủ ngoằn nghoèo, trơn trượt khiến một phóng viên như tôi ngã lên ngã xuống, chật vật lắm mới theo kịp bước chân người chiến sĩ.



Ở mỗi lán trại tại đây có từ 7- 9 đội viên thay phiên nhau trực 24/24. Bất kể đêm hay ngày, các đội viên đều khai triển kì cọ, kiểm soát hoạt động ở các khu vực đường mòn, lối mở giáp ranh biên thuỳ Việt - Trung.

"Thời tiết ở vùng núi khắc nghiệt, mưa dầm gió bấc, độ ẩm rất cao, đêm về có khi chỉ 5 - 7 độ C. Anh em vừa trực, đi bằng vừa khích lệ nhau vậy bền chí hoàn thành nhiệm vụ", thiếu tá Thiện cho biết.




"Xung quanh lán thì nhóm thêm ít củi lửa để sưởi ấm. Những ngày đầu mới lên chưa lắp được điện, chúng tôi còn thắp sáng bằng nến, rồi đốt hương đuổi muỗi, sâu bọ. Với lực lượng bộ đội Cụ Hồ chúng tôi thì việc ăn lán ngủ rừng này không phải điều trở lực", thiếu tá Thiện nói.
Với nhiều đội viên trẻ, đây là năm đầu tiên, họ được cắt cử tăng cường túc trực ở khu vực biên giới nên không được về nhà ăn Tết.

"Năm đầu không về ăn Tết nên không tránh khỏi có lúc nhớ cha mẹ và ba má cũng sốt sắng lo nhớ con. Nhưng tôi xác định, mình mang nhiệm vụ cấp trên giao cho thì phải kiên cường, bản lĩnh, cụ bảo vệ, ngăn chặn hoạt động xuất nhập cảnh trái phép, đặc biệt giữa thời điểm dịch bệnh corona phức tạp. Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, chấm dứt ca trực thì tôi đều gọi về để gia đình yên tâm", thiếu úy Dương Quý Đôn, đồn biên phòng Cửa khẩu quốc tế hữu hảo, Lạng Sơn tâm can.



Thiếu úy Đôn san sẻ thêm: "Lần này đi làm nhiệm vụ tôi mới lần đầu được "nếm" cảm giác ngủ trên đá là như thế nào. Mấy ngày trước, mưa lớn kéo dài liên tiếp, nước chảy xối xả vào lán. Để không bị ướt, lạnh, anh em phải kê đá tai mèo lên cao để đặt giường lên. Chiếc giường nằm lắt lẻo trên các phiến đá sắc nhọn. Chúng tôi phải mặc áo chồng áo mới chợp mắt nổi trong cái lạnh buốt xương".

"Có khi lạnh quá không ngủ được, chúng tôi lại dậy trực cùng anh em luôn".

"Xác định đây là thời kì cao điểm buồng lây lan dịch bệnh nên mỗi chiến sĩ đều kiên tâm cao để hoàn tất tốt nhiệm vụ được giao, không quản lí khó khăn gian khổ", thiếu tá Hoàng Đức Thiện san sẻ.
Những cuộc gọi "tiếp sức" từ gia đình
Cuộc nói chuyện của tôi và các chiến sĩ đồn biên phòng cửa khẩu Hữu Nghị bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại.
"Điện thoại của con gái tôi gọi đấy. Tối nào vợ và con cũng gọi lên mà nhiều khi sóng chợp chờn, rất khó để nghe", thiếu tá Thiện vừa nói vừa rút chiếc điện thoại ra.

"Bố ơi con nhớ bố lắm rồi, bố mau về đi", từ đầu dây bên kia tiếng một bé gái vang lên.
Anh Thiện mỉm cười nhìn con gái qua chiếc màn hình điện thoại.
"Bố đang làm nhiệm vụ ở biên cương với các chú. Sau khi hoàn tất nhiệm vụ, bố sẽ về với hai mẹ con".
Trong cuộc điện thoại chấp chới vì sóng yếu, vợ và con gái anh Thiện nỗ lực cổ vũ anh giữ gìn sức khỏe, vững tâm công tác. Vợ anh không quên dặn ông xã phải đeo khẩu trang, chú ý bảo vệ an toàn trong thời điểm dịch bệnh.

"Ở nhà con với mẹ khỏe bố ạ. Bố với các chú mặc ấm vào nhé ạ! Con đợi bố về với con...", tiếng cô bé lảnh lót nhắn nhủ với bố.
Người chiến sĩ biên phòng bao năm công tác ở biên giới, cùng đồng đội kiên cường tham gia nhiều nhiệm vụ trọng yếu cũng chợt đỏ hoe mắt khi nghe lời nhắn gửi của con gái.

"Những lúc khó khăn nhất chỉ cần nghe được tiếng của con, của vợ là tôi cảm thấy an lòng. Đó là nguồn động viên vô giá cho tôi cũng như nhiều anh em khác yên tâm công tác, quyết tâm hoàn thiện nhiệm vụ được phó ở vùng biên cương này", anh Thiện san sớt.
Cuộc điện thoại kết thúc, anh Thiện lại gác lại nỗi niềm tây, cùng đồng đội tham dự cọ, kiểm soát chặt đường mòn, lối mở dọc biên cương...

Toàn Vũ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét